Đó chỉ là một mẩu chuyện nhỏ mà tôi được nghe các điều dưỡng tại khu điều trị cho bệnh nhân COVID-19 của BV TP Thủ Đức, TP.HCM kể lại.
Những bệnh nhân yếu thế
Giữa buổi chiều, tại tầng 4 của khu điều trị cho bệnh nhân COVID-19, BV TP Thủ Đức, ở phòng trực của nhân viên y tế có một đôi hộp cơm còn vẹn nguyên, nguội ngắt. Vẫn còn ai đó chưa được nếm vị bữa cơm trưa nay.
Tôi được dẫn vào phòng đệm để thay đồ bảo hộ trước khi vào bên trong. Một viên chức y tế theo sát, nhấc các bước mặc đồ bảo hộ, khử khuẩn sao cho đúng quy định. Họ nói “dù biết rồi nhưng nhắc lại vẫn không thừa”.
Theo chân BS Nguyễn Bá Tùng đi vào bên trong. Chúng tôi đi hết một vòng tại đây, nhiều bệnh nhân đầy đủ mọi lứa tuổi. trẻ mỏ đang chơi, những cụ già mệt mỏi nằm thở oxy liều cao…
Bà Thạnh yên lòng nằm thở oxy và nghe giọng con gái. Ảnh: H.T
Bà Thạnh (66 tuổi), mặt tái xanh đi vì mệt. ngay tức khắc, bà được các bác sĩ xúm vào tương trợ thở oxy, các thao tác chóng vánh và lẩn mẩn. Bà nghỉ một tẹo, hơi thở đã dịu đi phần nào, liền vội lật tìm chiếc điện thoại “cục gạch” đưa về phía BS Tùng. Anh nhanh nhẹn đón lấy, bấm số điện thoại và gọi đi như một hành động thân thuộc. Nhiều ngày nay, BS Tùng là người kết nối để bà cụ được chuyện trò với người con gái, chị này cũng mắc COVID-19 đang được điều trị tại một bệnh viện khác. Nghe giọng của con gái, cụ bà yên lòng. BS Tùng nối trấn an “cụ yên tâm, con gái cụ khoẻ. Tụi con cũng sẽ cố gắng liên hệ để chuyển con gái của cụ đến đây. 2 mẹ con vừa điều trị vừa tiện săn sóc nhau”. Cụ bà rưng rưng nước mắt…
Ở một phòng bệnh khác, ông Nguyễn Văn H. (53 tuổi, quê Bến Tre, ngụ Q.6) người gầy rạc, nằm vắt tay lên trán. Ông mưu sinh ở TP.HCM đã hơn 20 năm, bằng nhiều nghề từ thợ đụng, thợ nề… 5 năm trước ông bị ngã từ giàn giáo xuống, gãy chân, thành người tàn tật mất khả năng cần lao. Ông H. mang theo đôi nạng gỗ mưu sinh bằng nghề bán vé số. Ngày 17/7, ông được lấy mẫu xét nghiệm kết quả dương tính với SARS-CoV-2. Ông H. mang theo nạng gỗ vào bệnh viện điều trị.
Ông Nguyễn Văn H. nằm lần thần bên đôi nạng gỗ chờ ngày được xuất viện. Ảnh: H.T
Ông bàn thần, nói: “Tôi không vợ, không con, sống nhà trọ chung với mấy người bán vé số. Mấy người đó cũng đều mắc bệnh, mỗi người điều trị ở mỗi bệnh viện khác nhau. Khi vào viện, tôi buồn và lo lắm, điều may mắn là các bác sĩ đều tận tâm, chu đáo, tôi cũng đỡ buồn tủi hơn…”
“Buồn một chút rồi thôi”
Ở một góc hiên, trước phòng thiết bị y tế, điều dưỡng Lê Thị Thanh Loan (26 tuổi) trong bộ đồ bảo hộ kín mít đang tất tả sắp đặt các vật tư cần thiết cho ca trực. Loan vừa thay ca cho một điều dưỡng khác. Tại đây, các điều dưỡng chia thành 3 ca 4 kíp thế nhưng với lượng bệnh nhân quá tải, việc ra ca trễ hoặc người khác vào ca sớm hơn để tương trợ cho đồng nghiệp là chuyện thường nhật. Ai có thể đều sẵn sàng choàng thêm phần việc của người khác.
Điều dưỡng Lê Thị Thanh Loan đang tất bật chuẩn bị cho ca trực. Ảnh: H.T
Loan kể, sức ép ngày nay của chị và các đồng nghiệp là bệnh nhân quá nhiều, khối lượng công việc quá tải. Đặc biệt, tại đây đang điều trị cho nhiều cụ già, hầu hết đều mắc các bệnh nền, thể trạng yếu. Loan kể, bản thân và các đồng nghiệp bữa nào cũng ăn vội để kịp vào với bệnh nhân, nhưng khi đút cháo cho các cụ ông, cụ bà cần nhất là sự điềm tĩnh, bền chí. Nhiều cụ có tình cảnh độc thân, lại thêm mắc COVID-19 nên không tránh khỏi những lúc “trái tính”, “trái nết”, Loan ân cần dụ dỗ như dụ dỗ những “đứa trẻ”.
Loan nhớ lại: “Mới vừa nãy, tôi xếp phòng cho một cụ già. Cụ cáu kỉnh, nạt nộ. Tôi buồn nhưng chỉ lặng im, rồi cười xoà. Lúc đó buồn lắm nhưng buồn một lúc rồi thôi, lại chóng vánh trở lại với công việc, coi sóc tận tâm cho tuốt bệnh nhân”.
Loan và quờ quạng các thầy thuốc, điều dưỡng ở đây đều hiểu rõ “một người già bằng 3 đứa trẻ”. Họ đều là những bệnh nhân yếu thế, ngoài việc cần được hỗ trợ điều trị tốt nhất họ cần được quan tâm, cần những điểm tựa.
Loan nói: “Bởi vậy nên dù rất lo sợ nhiễm bệnh, tôi vẫn không ngại ngần đến đây. Lượng bệnh nhân nhiều, nhân viên y tế lại có hạn, nếu vì sợ mà không đi thì ai sẽ là người giúp người bệnh vực dậy”.
Cũng giống Loan, điều dưỡng Phạm Thị Thuận (24 tuổi), cũng vượt qua nỗi sợ hãi để đến với người bệnh COVID-19 bằng bổn phận và tình yêu thương. Trước đó, Thuận từng dự tiếp viện tại Khu cách ly giao hội KTX ĐH nhà nước TP.HCM. Ngày trước tiên đến tiếp viện tại Khu điều trị bệnh nhân COVID-19, Thuận đã không kịp nghỉ ngơi liền mặc đồ bảo hộ và lao vào công việc.
Điều dưỡng Phạm Thị Thuận (bên phải) cùng đồng nghiệp đến từng giường bệnh theo dõi sức khoẻ cho bệnh nhân. Ảnh: H.T
Thuận cười, kể, dù gia đình không cản ngăn thậm chí còn ủng hộ thế nhưng sợ gia đình lo âu, bất an, nên để đến với bệnh nhân Thuận đã “trốn” mọi người... Trong bộ đồ bảo hộ, Thuận bảo “nóng lắm, bức bí nhưng đã quen rồi. Ít ra, mình còn khoẻ và may mắn hơn những bệnh nhân đang điều trị”. Thuận và các đồng nghiệp ngày ngày sẽ không ngừng cố kỉnh coi ngó cho bệnh nhân, “chia” may mắn của mình cho những người bệnh…
Hoài Thương
Post a Comment